[Review] Hệ thống Pháo hôi Nghịch tập – Tương chí – Mạn Xuyên

kxchtphnt

Tên gốc: Pháo hôi nghịch tập hệ thống ~ 炮灰逆袭系统 Tác giả: Tương Chí ~ 将至

· Thể loại: 1×1, cường cường, khoái xuyên, xuyên không, điềm văn, chủ thụ, HE. · Độ dài: 149 chương + 3PN. » Mục lục (editing): Mạn Xuyên

► Tấn Giang ngân bài đề cử:

Ảnh đế Diệp Tư Niên sau khi gặp tai nạn giao thông bị buộc định cùng Hệ thống Pháo hôi Nghịch tập, phải chịu hệ thống cưỡng chế luân hồi qua mấy trăm thế giới, không ngờ hệ thống bỗng xảy ra sự cố không thể hạn chế hành động của anh nữa…. Gông xiềng ngàn năm phút chốc phá vỡ, Diệp Tư Niên bạo ngược mà nghịch tập, xuyên qua nhiều thế giới mỹ lệ kỳ bí để thực hiện nhiệm vụ, thống trị vận mệnh nhân vật của mình, ôm về một chàng tinh phân công, đi lên đỉnh cao nhân sinh. Tác phẩm sự góp mặt của trẻ trâu quấy phá văn vườn trường, có võ lâm giang hồ tiêu dao tự tại, có thế giới tinh tế mỹ lệ kỳ bí, có nhân vật lâm vào trận chiến trùng trùng nguy cơ, có thế giới tu chân một kiếm phá chín tầng mây,…

Tác giả hành văn dí dỏm, tình tiết khúc chiết, câu chữ hàm súc, tạo thành một tiểu thụ cường thế chủ động công khí vô cùng, đồng thời thân phận thần bí của tinh phân trung khuyển công cũng dần sáng tỏ trong từng lần luân hồi, những nhân vật khác cũng có những nét riêng khác nhau, mỗi thế giới đều có điểm đặc sắc khác biệt, đáng để đọc giả mong đợi.

► XX review:

Vì Hệ thống Pháo hôi Nghịch tập cùng thể loại khoái xuyên và hoàn cảnh mở đầu có một số điểm tương đồng với Khoái xuyên chi Đả kiểm Cuồng ma (vả mặt cuồng ma) a.k.a Cao thủ “đổi đen thay trắng”, vậy nên mình sẽ mượn ĐKCM để hỗ trợ review lẫn so sánh nhé (ai chưa đọc ĐKCM thì nên đọc qua nha, truyện thích lắm XD).

Mở truyện HTPHNT và ĐKCM có một số điểm chung như mục đích xuyên là nghịch chuyển vận mệnh nguyên chủ, giải quyết tra-tiện-bạch; hệ thống từ trí năng chuyển thành hoạt động máy móc như máy tính thông thường, không còn chi phối hoạt động của ký chủ; ký chủ (thụ) trước đã xuyên đến rất nhiều thế giới, vô cùng tài năng bản lĩnh. Thế nhưng khi đọc nhiều thì sẽ dần thấy những nét khác biệt giữa hai truyện.

ĐKCM đúng với tên gọi, vả mặt tra-tiện-bạch rất sướng, bạn nào hừng hực ôm hi vọng xem những pha tát đã tay như ĐKCM sang xem HTPHNT có thể sẽ có chút thất vọng, vì HTPHNT không trực diện tát mặt bôm bốp như ĐKCM. Nếu chúng ta chú ý tới tuổi tác của hai ký chủ sẽ thấy ít điểm khá thú vị. Chu Doãn Thịnh trong ĐKCM bừng bừng sức trẻ trai 17 bẻ gãy sừng trâu (bạn Chu đinh ninh bản 16-17 nhé, mị hông điêu =))))). Cậu thường vỗ xong cánh bướm thì cưỡi trên làn sóng hiệu ứng mà tát mặt tra-tiện-bạch, nhịp truyện như khí huyết sôi trào hừng hực, đọc rất phê. Còn Diệp Tư Niên trong HTPHNT thì chắc khoảng 25-30 rồi, vậy chứ anh vẫn mơn mởn nhé =))), nhưng lâu lâu lại thấy có chút mùi lão nhân khi mong nhanh xong nhiệm vụ để nghỉ hưu với chồng =)))))). Anh thường đứng xa xa vỗ cánh bướm rồi hiệu ứng tự dẫn cốt truyện lệch đường, khi nào chưa đủ mới vỗ cánh thêm vài cái, nếu nhìn từ góc độ nhân vật khác thì thường thấy ảnh hưởng của anh đến cốt truyện không rõ như Chu, vì anh là ảnh hưởng ngầm.

Một trong những điểm khác biệt của HTPHNT là có đất diễn của nhân vật phụ tuy ít nhưng ổn, họ có tác động nhất định tới kết cục của bản thân chứ không vùng vẫy bất lực mặc Diệp dắt mũi, theo đó nghịch tập cũng không chỉ toàn vả mặt với vả mặt, nhân vật nào còn đường cứu chữa và tự biết cứu chữa sẽ có một kết cục đẹp và xứng đáng. Mạch truyện so với ĐKCM cũng chậm hơn, như có chút trầm tĩnh của người già- *khụ*, của đàn ông trưởng thành muốn về hưu với chồng. Nếu ví truyện là một chuyến du lịch qua các thế giới, ĐKCM là chơi bời kèm hưởng thụ, HTPHNT là hưởng thụ kèm chơi bời.

Nói tuổi tác cho vui thế chứ nguyên nhân chính Diệp nghiêng về trường phái hưởng thụ có lẽ là do hoàn cảnh ban đầu có chút khác nhau. Chu thoát khỏi hệ thống, mang tâm nổi loạn- *khụ*, mang tâm phá hủy chủ thần mà tiến, cộng với thù hận do ngày trước luôn phải đóng vai phản diện nên hừng hực đánh trận là phải. Diệp thì vốn từ đầu nhiệm vụ đã là nghịch tập, trước kia chỉ là hệ thống chuyên sửa lưng bắt bẻ từng li từng tí hành động ký chủ nên bất hòa, nay thoát khỏi hệ thống hà khắc, nhưng sau đó phát hiện đường về nhà cũng biến đâu mất, thế nên ban đầu vốn muốn hưởng thụ chút chút, sau càng muốn hưởng thụ thêm chút chút =))))))

Một chút về anh công, style của mình toàn là cuồng chiếm hữu thê nô cường công và 1×1, yên tâm truyện sẽ ngọt ngào và lành mạnh haha. Mà nhìn cuồng cuồng bá bá chứ tính ra cute phết, mặt cute moe và có phần khó đỡ này thể hiện cực rõ trong thế giới thứ hai. Thân phận anh công có he hé qua nhánh cây chuyên sờ mó mỗi khi Diệp về không gian hệ thống, tuy vậy đến khi thật sự lộ diện vẫn có kha khá bất ngờ. Tình yêu của ảnh với Diệp làm mình choáng ngợp. Ảnh đã âm thầm dõi theo Diệp từ rất lâu, hi sinh vì Diệp, bảo hộ Diệp, bên cạnh Diệp trong khi Diệp vẫn chưa thật sự nhận biết ảnh, chứ đừng nói đến yêu thương. Từ chỉ biết hạnh phúc dõi theo, cho đến khát vọng chiếm hữu, rồi lại liều lĩnh vì Diệp mà thay đổi, thay đổi một cách chiếm hữu khác để gần Diệp hơn, để giữ Diệp chặt hơn. May mắn, đây là ngọt văn. May mắn, Diệp hết lòng đáp lại tình cảm này.

Nhìn chung, với một đứa mê các loại xuyên thì HTPHNT đủ thỏa lòng, ngọt ngào bình yên. Điểm mình luyến tiếc duy nhất ở truyện này là chi tiết nhánh cây-công sờ mó Diệp, mình chờ hoài vẫn không thấy một màn tentacles-play…