[Nói nhảm] Âm Dương Sư: Thị Thần Lệnh/The Yin-Yang Master (2021)

(Hình ảnh lấy từ nhiều nguồn, chủ yếu là Weibo và Twitter)

Trước hết bạn Joel muốn gửi lời xin lỗi đến các đồng chí bên Tình Nhã Tập vì bạn đã nói là không muốn xem Thị Thần Lệnh (TTL) — thực ra khi mở Notes viết bài bạn vẫn không muốn — nhưng giờ lại tạm gác fic Tình Nhã đang dang dở cùng vài vid định sub để bỏ ra một tiếng hơn xem TTL (một pha tự vả hơi mạnh đến từ đồng chí Joel). Thú thực bạn Joel chỉ là một tên hám view cho blog, bản thân lại kém cỏi trong việc bắt trend (ai đó bảo bạn xem phim đang hot hiện tại là Sơn Hà Lệnh mà bạn lười quá đây này), nên tranh thủ được chút nào hay chút nấy, mà theo kinh nghiệm thì những phim vừa ra hay nhận được sự chú ý nên bạn cũng xin ‘ké’ chút ít, coi như bạn đang ‘câu fame’ của phim đi (dù sao thì một bộ phận fan TTL cũng hay thích chỉ trích người khác la liếm fame nhà mình rồi).

Nãy giờ có ai cảm thấy mùi khịa thoang thoảng đâu đây không? Nếu có thì xin chúc mừng, bạn thật nhạy bén, tớ đúng là đang khịa TTL. Đây là một lý do to béo khác ngoài lý do câu view bên trên. Không khịa thì thôi chứ đã khịa thì phải khịa có cơ sở, có bằng chứng, người ta thường nói vậy, khịa đúng chứ không khịa bậy, khịa hùa, khịa phong long, mà muốn như thế chỉ có cách là tự mình xem phim, tự mình trải nghiệm và nêu ra nhận xét thôi.

Bạn trẻ Joel đã dành ra một buổi tối ‘nghiền ngẫm’ TTL để cho ra đời bài review tán nhảm này. Nói ‘nghiền ngẫm’ là do phim chưa đến hai tiếng nhưng bạn mất hơn hai tiếng để xem, phần vì vừa xem vừa bình luận với bạn bè, phần vì có những đoạn bạn cần tua lại vài lần để xác nhận những gì vừa diễn ra trên màn hình là đúng.

Và thật không may, bạn Joel phải nói rằng xem TTL là một sự chịu đựng. Lý do tại sao thì tớ sẽ trình bày bên dưới.

Warnings: Ngôn ngữ không đứng đắn, kém trong sáng tiếng Việt; spoil tình tiết (mà bạn yên tâm, phim chẳng có plot twist gì đâu mà sợ spoil); sử dụng hơi nhiều meme và emoji; có thể lan man ngoài lề; ý kiến hoàn toàn chủ quan, đậm mùi khịa và đá xoáy, có thể đụng chạm ai-đồ của một số bạn, và xin nói trước là tớ xin lỗi là không xin lỗi (sorry not sorry), tớ tiếp nhận mọi ý kiến trái chiều trong phần bình luận, miễn là chúng ta tranh luận trong văn minh, lịch sự

Phim: Âm Dương Sư: Thị Thần Lệnh/ The Yin-Yang Master (2021)

Ngôn ngữ: tiếng Quan thoại, tiếng Anh

Diễn viên:

Trần Khôn

Khuất Sở Tiêu

Châu Tấn

Trần Vỹ Đình

Thẩm Nguyệt

Đầu tiên là phần giới thiệu để các bạn chưa xem chưa biết phim nắm được sơ sơ chúng ta sẽ bàn luận về điều gì.

Bên trên là phần giới thiệu nghiêm túc do chính Netflix đăng, bạn Joel cảm thấy nó đã cho biết sơ lược cốt truyện của phim nên không cần tự viết lại làm gì cho mất công. Thay vào đó, để có chút đổi mới so với các review, bình luận khác, sau đây là phần giới thiệu rất thiếu nghiêm túc nhưng tương đối chân thực mà bạn dành cho TTL:

Bảy năm trước Âm Dương Liêu xảy ra biến lớn, sư huynh Từ Mộc (Trần Vỹ Đình) bay màu, sư đệ Tình Minh (Trần Khôn) tức nghi phạm số một bay lắc, nhầm, cao bay xa chạy. Bảy năm sau Âm Dương Liêu lại có biến lớn, một số huynh đệ lại bay màu (Âm Dương Sư là nghề mang tính rủi ro cao, đề nghị quý vị nhớ mua bảo hiểm trước khi hành nghề), tuy nhiên, lần này nghiêm trọng hơn, viên đá quý Liêu cất kho khoá mấy lớp chống trộm cũng bay dấu. Giằng co một hồi, viên đá bay vào… bụng một chú chồn, ờ, Thị Thần, Tình Minh vừa nuôi vừa đào tạo chuyên ngành đầu trộm đuôi cướp — nạn nhân gần đây nhất là Viên Bách Nhã (Khuất Sở Tiêu) với chức quan thất phẩm lương ít việc nhiều. Tình Minh nhanh tay lẹ mắt… quẳng chú chồn vào kho, còn mình đi tìm… cây kiếm trừ yêu, cùng lúc đó Bách Nhã gan dạ xông pha đi tìm Tình Minh đòi tiền và Âm Dương Liêu cũng đuổi theo Tình Minh (chắc giờ mới nhớ ra trên đời còn tên này). Xoay qua xoay lại một hồi, kiếm lấy được nhưng đá thì rơi vào tay villain (người quen cũ) và đại chiến thế giới giữa người và yêu quái có nguy cơ bùng nổ.

Đọc qua hai giới thiệu, bạn nắm được plot không, chứ bạn Joel tuy là người viết nhưng còn ù ù cạc cạc về cốt truyện lắm.

Trước khi bước vào bình luận từng phần, bạn Joel có hai điều muốn nói rõ:

  • Âm Dương Sư: Thị Thần Lệnh (tên tiếng Anh: The Yin-Yang Master) dựa trên game mobile Ommyouji, không nên nhầm lẫn với Âm Dương Sư: Tình Nhã Tập (tên tiếng Anh: The Yin-Yang Master: Dream of Eternity), vốn dựa trên tiểu thuyết của nhà văn Yumemakura Baku. Bạn Joel đã lên bài bình luận cho Tình Nhã Tập ở đây.
  • Bạn Joel chơi game Ommyouji qua phần Tân thủ, sau đó drop vì lười cày, ôm một FGO cùng dàn Servant ăn lằm ăn lốn là quá mệt rồi. Vì vậy, bạn gần như không biết gì về cốt truyện của game hay quan hệ nhân vật, ship sủng này nọ… Tuy nhiên, trong friendlist của bạn có người chơi và bạn may mắn được phổ cập tý kiến thức; nếu có sai sót, các bạn thoải mái góp ý trong phần bình luận.

Rồi, bây giờ vào nội dung chính.

1. Tên. Tại sao bạn lại nói đến mục này đầu tiên? Đơn giản vì tên là cái đầu tiên đập vào mắt bạn khi nhìn poster. Tên phim là gì? Là TTL (không nên nhầm lẫn với Trần Tình Lệnh, Sơn Hà Lệnh hay những “Lệnh” nào khác trong tương lai). Dám hỏi ở đây có cao nhân chơi game nào giải thích được sự thay đổi to lớn này không, bởi vì từ xưa đến nay, trước khi biết đến game hay phim thì Joel đã được biết Shikigami, tức các yêu quái/tinh linh/quỷ… đi theo Âm Dương Sư, có Kanji là 式神 (Thức Thần). Tại sao gọi “Thức Thần” hay “Thức” cho ngắn thì cụ Yumemakura Baku (tác giả tiểu thuyết Ommyouji — Âm Dương Sư) có giải thích trong quyển 1 (trang bao nhiêu thì bạn lỡ quên rồi 🥲), và chắc chắn một điều trừ TTL ra chưa thấy nơi nào gọi Shikigami như vậy cả. Vậy chữ “Thị Thần” (侍神) ở đâu ra? Chữ “thị” có nghĩa là “phục vụ”, nếu thấy chữ này quen quen thì có thể bạn đã gặp nó trong từ “samurai” — Kanji chính là chữ “侍”. Vấn đề nho nhỏ ở đây là “thị” không phải lúc nào cũng gắn với tầng lớp samurai được trọng vọng mà vào thời xưa, cụ thể là thời Seimei, “thị” bị khinh khi và xem là tầng lớp thấp kém trong xã hội (đây là thông tin bạn Joel thu được từ phim tài liệu về thời Sengoku mới ra trên Netflix). Không rõ êkíp làm phim có để ý đến vấn đề này không hay ẩn ý của họ là Thị Thần phải khuất phục và tuân theo mọi sai bảo của chủ nhân, thể hiện ở nhiều chi tiết trong phim.

(Ngoài lề một chút là cách gọi “Chủ nhân” trong phim và Thị Thần khiến bạn Joel không khỏi liên tưởng đến “Master” và “Servant” trong FGO mà FGO với Ommyouji có quan hệ yêu-hận khá lâu rồi 🤭).

Quay lại vấn đề chính. “Thị Thần” không phải cái tên duy nhất bị thay đổi mà vẫn còn: Bình An (Heian) thành Bình kinh thành; Tỳ Mộc (Ibaraki) thành Từ Mộc; Nguyên Bác Nhã (Minamoto no Hiromasa) thành Viên Bách Nhã — nghi vấn sub Việt của Netflix dịch theo quán tính (Viên Bác Nhã) vì bạn Joe tò mò mở sub Trung thì cái tên này được viết là “袁柏雅” (bạn có thể xem hình bên dưới, ba chữ ở cuối câu). Các tên gọi bị đổi có cách phát âm tương tự tên gốc, có lẽ chỉ khác thanh điệu, tuy nhiên khi viết không dấu kiểu tiếng Anh thì chúng giống hệt nhau, ví dụ: Nguyên Bác Nhã hay Viên Bách Nhã đều là “Yuan Bo Ya”. TTL tự hào hàng ‘chính chủ’ nhưng không giữ tên gốc, trái lại Tình Nhã Tập suốt ngày bị xéo xắt là “hàng phake, hàng nhái…” thì lại giữ tên gốc, vậy là sao?

2. Plot. Plot của TTL, nói thế nào nhỉ, vừa đơn giản vừa rối mù. Đơn giản ở chỗ plot thẳng đuột, plot twist là cái gì đó bạn Joel chờ hoài, chờ mãi, chờ đến khi màn hình đen đi và credits hiện lên vẫn chưa thấy xuất hiện. Bạn nghĩ thân phận của villain Từ Mộc là plot twist ư? Ôi, nhầm, chiếc twist miễn cưỡng hơi xoắn này đã bị spoil tan tành từ poster, trailer, thông tin dàn diễn viên… nói chung mặt trận nào spoil được là spoil hết thảy, để đến lúc nhạc hồi hộp tấu lên, Từ Mộc từ từ đi ra, từ từ gỡ mũ trùm đầu, từ từ nở nụ cười surprised motherf*cker thì chắc chẳng còn khán giả nào “surprised” nữa mà chỉ ngáp dài 🥱 rồi nói “à, thế hả” rồi thôi. Quý vị làm phim chế tạo plot twist thì chế có tâm chút nào, bản thân twist đã yếu kém rồi còn ráng spoil luôn, chỉ tội khúc nhạc hồi hộp ra sức tạo sự hồi hộp bất khả thi và Trần Vỹ Đình ráng nặn ra nụ cười cú tiết lộ lớn — big revelation cuối cùng thành công cốc. Mặt khác, plot rối mù không phải vì nó phức tạp mà vì nó thiếu định hướng, thiếu tập trung, mỗi nhân vật chạy một nẻo, người tìm đá, người tìm kiếm, người đòi nợ, người… chẳng biết mục đích làm gì cả, và hy vọng rằng ta sẽ đâm đầu vào nhau ở chỗ nào đó và cú va chạm sẽ tạo ra plot 🐧 . Nhưng va thì va, plot vẫn là bóng hình xa xăm “ở đây sương khói mờ nhân ảnh // ai biết tìm đâu thấy plot nào”, để đến kết phim, bạn Joel cũng đành nhìn màn hình cười trừ kiểu “ừ thì nó cũng ra phim, có đầu có giữa có kết là thành phim rồi, còn tình tiết, độ thu hút… gì gì đó cứ phiên phiến thì hơn”. Bạn Joel từng hân hạnh được xem những chiếc vid cắt ghép hình ảnh từ các phim khác thôi nhưng có plot mạch lạc, tập trung hơn chiếc ‘siêu phẩm’ này nhiều.

3. Plot f*cking holes! Xin lỗi vì bạn Joel dùng ngôn từ không được đứng đắn cho lắm (dù bạn đã censor). Plot nhạt có thể cười xoà bỏ qua nếu dễ tính chứ plot holes thì dẫu muốn làm lơ cũng không lơ nổi khi không phải một mà là một số plot holes liên tiếp bay vào mặt bạn, thách thức khả năng tư duy của bạn, đến nỗi bạn phải ngửa mặt lên trời than, “Plot đã mỏng còn thủng lỗ chỗ thì Trần Khôn xoã tóc mười lần cũng không độ nổi ca này!”. Cùng điểm qua một số nhé:

  • Tình Minh trốn bảy năm, Âm Dương Liêu tìm mãi không được, trong khi lâu lâu Tình Minh thiếu tiền nhậu lại làm vài nháy cướp giật, xin đểu; rồi nguyên cái Âm Dương Liêu bao nhiêu người từng ấy năm không tìm được Tình Minh, đùng một cái giữa Yêu Vực aka lãnh địa yêu quái rộng thênh thang thì nhắm phát là trúng, tìm đúng vị trí Tình Minh chính xác đến số thập phân trong tọa độ?
  • Quý vị Âm Dương Liêu chuyên bắt yêu quái bỏ kho nhưng sau biến lớn, đệ tử bay màu hàng loạt thì không kiểm kho cũng không phát hiện mất một em Tuyết Nữ để truy bắt trong khi em này có phải dạng vừa đâu, mình ẻm làm cỏ cả chục Âm Dương Sư cơ mà 🤡.
  • Từ Mộc không cầm được Lân Thạch thì em Tuyết Nữ không cầm hộ mà… để đó, tận bảy năm sau mới quay lại cướp. Cứ cho là lúc đó Từ Mộc không tin tưởng em pet mới này đi, nhưng bảy năm sau lại sai hai Thiên Cẩu đi lấy, không sợ hai đứa nó xơi tái luôn à 🤡? Cũng may được hai đứa đệ không có dã tâm mà chỉ bị ngu + vô dụng thôi.
  • Và Âm Dương Liêu bảy năm không đổi ấn chú khoá Lân Thạch 🤡. Ai cũng biết account bị hack một lần là phải reset đổi password, chỉ quý vị Âm Dương Liêu không biết.
  • Và last but not least, chiếc plot hole bự nhất: Tuyết Nữ dùng xác một sư huynh sư đệ nào đó thay cho Từ Mộc, khiến Tình Minh nghĩ mình giết sư huynh. Vậy chứ lúc Âm Dương Liêu thu dọn tàn cuộc không ai phát hiện thiếu mất một người sao? Không ai nghi ngờ gì cả? Đều là đệ tử trong Liêu chứ có phải cọng rác đâu mà biến mất thì… thôi?

Dành một phút mặc niệm cho sư đệ Ất xấu số rơi thẳng vào cái hố thủng plot của êkíp làm phim.

4. Nhiều chỗ lấn cấn trong kịch bản. Ngoài plot holes thì TTL còn không ít những tình tiết khiến bạn lần nữa đặt dấu chấm hỏi to lên tư duy của đoàn làm phim. Chúng không phải plot holes nhưng mức độ ‘có lý’ cũng tương đương trang phục siêu anh hùng thời xưa chuyên gia để sịp ngoài quần dài. Kể hết, kể chi tiết chắc thành Sớ Táo Quân mất, lại còn mang tiếng tủn mủn vụn vặt nên bạn Joel nêu một số thôi nhé:

  • Nguyên cái Âm Dương Liêu, bao gồm Bách Ni (Châu Tấn) bị vô dụng hoá. Đường đường toàn Âm Dương Sư, chuyên bắt yêu quái về nhốt nhưng để xổng Tuyết Nữ không bắt về, bị hai con Thiên Cẩu đánh thẳng vào trung tâm, và hơn hết là bị Tuyết Nữ làm cỏ gần chục người. Ủa rồi hồi xưa sao bắt được em ấy hay vậy? Dùng nhan sắc quyến rũ ẻm hay gì? Chi tiết trưởng lão bảo Bách Ni cầm đá chạy đi còn ông cản Tuyết Nữ nhìn qua tưởng cảm động nhưng nhìn kỹ thì nhảm: một Bách Ni ban đầu được xây dựng ngầu hết phần thiên hạ bỗng chốc thành damsel in distress cần được cứu thay vì chiến đấu đến hơi thở cuối cùng theo thiết lập tính cách ban đầu của nhân vật này.
  • Sự vô dụng hoá Âm Dương Liêu kéo qua cả climax khi Bách Ni nằm yên (theo nghĩa đen) đến kết cục còn Âm Dương Liêu mang tiếng bảo vệ thành nhưng yêu kéo tới thì không thấy một mống, đành dựa vào Thị Thần của Tình Minh.

Xem ra Âm Dương Liêu giỏi nhất là phe ta đánh phe mình mà thôi.

  • Dàn Thị Thần của Tình Minh đứng ra bảo vệ thành với lý do là — qua miệng em hoa đào — “Chủ nhân nhớ thân phận của mình là Âm Dương Sư”. Bạn Joel cảm thấy một chi tiết quan trọng, thể hiện đậm nét tính cách và lối nghĩ của Tình Minh như vậy nên có một cảnh Tình Minh trực tiếp nói ra thay vì nói offscreen lúc nào đó rồi cho ‘loa phát thanh’ màu hồng truyền đạt lại, khiến giá trị và sức thuyết phục của nó giảm đi đáng kể. Bên cạnh đó, ngoài lý do điều chủ nhân muốn, dàn Thị Thần này có lý do gì để xả mạng bảo vệ thành trong khi chúng không mấy yêu thương con người và con người ghét bỏ, xuôi đuổi, bắt nhốt hoặc giết chúng?
  • Yêu quái giao tranh nhưng cứ ai có cuốc thì dùng cuốc, ai không có cuốc thì xoong, nồi, chảo, chậu gì cũng được, cứ vậy xáp lá cà phang nhau. Chả thế mà Viên Bách Nhã không phép thuật, võ thì làng nhàng mà vẫn xông pha đấu yêu quái được. Tớ đang nói đến đoạn yêu quái vây Viên Bách Nhã và Thần Lạc ở Yêu Vực cùng đoạn climax (nhưng rất anti-climactic) Thị Thần vs yêu quái, ai xem rồi là biết ngay.
  • Tuyết Nữ khi đánh Âm Dương Liêu thì xài phép ngầu lắm, đến khi đánh Tình Minh thì “anh có kiếm, em có kiếm, ta đấu kiếm đi” (nghe sai sai). Chắc vì thế mà bị Tình Minh cứa cổ trong vòng mấy nốt nhạc, nhưng cứa cổ thì sao, để em nói kế hoạch của boss cho anh nghe rồi mới an tâm buôn muối, à mà đã chịu chết đâu, phải nhờ Tình Minh tiễn một đoạn cơ mà :).

5. Những pha cringey 😬. TTL là một bộ phim kỳ lạ; khi ta nghĩ nó là phim nghiêm túc thì nó lại đưa ra không ít các pha chọc cười (nhưng không cười nổi) lố bịch. Có lẽ tớ khó tính nhưng không biết ai cười được với những màn kiểu như Thần Lạc cố tình ngậm nước phun người vào mặt Viên Bách Nhã (thời buổi COVID nhìn thấy muốn rùng mình); hay Viên Bách Nhã toàn gọi Tình Minh là “quái thai” — khúc cuối là gọi đùa nhưng khúc đầu và khúc giữa là mạt sát thực sự; hay màn meet-not-cute ban đầu giữa Tình Minh và Viên Bách Nhã. Thời buổi này rồi mà còn kiểu gây cười méo mồm trợn mắt khoa chân múa tay trượt vỏ chuối té sml vậy đó hả? Những pha hài hước thì cười không nổi, bù lại TTL đem đến tiếng cười unintended tại những chi tiết lẽ ra không nên cười. Ví dụ là màn ca cải lương kế hoạch của boss xong vẫn chưa chịu chết của Tuyết Nữ như đã nói trên (mà Tình Minh kiên nhẫn nghe hết mới ghê); hay trận Tình Minh vs Từ Mộc chắc chắn là tri ân series huyền thoại Dragon Balls với những cú đấm xanh đỏ đầy uy lực từ Super Saiyan Tình Minh (tóc cũng biến trắng luôn rồi) — cảm ơn đoàn phim đã cho bạn một vé về tuổi thơ ☺; hay màn rap battle hết sức gay cấn và kịch tính giữa Tình Minh và con rắn Tương Liễu với phần thua triệt để thuộc về rapper Lil’ $nake dù lắm mồm nhưng không bằng một cái mồm của Biggie Min’. Đấy, gây cười không khó, có điều gây cười đúng lúc đúng ý đồ hay không mà thôi.

Ngoài ra, phim còn những chi tiết khiến bạn gai gai người như màn ôm chân gọi Tình Minh là chủ nhân của Thần Lạc (một sự trùng hợp là hầu hết cảnh của nhân vật này đều hết sức cringey) hay Từ Mộc sờ soạng người Bách Ni. Lấy cục đá thì lấy đi, có cần thiết phải rờ rẫm mò mẫm quay cận cảnh vậy không?

6. Nhân vật. TTL hay ở chỗ tạo một dàn nhân vật với mức độ nhảm ngang ngửa nhau, chẳng ai phải gánh team, chưa kéo nhau xuống hết là mừng lắm rồi. Bây giờ đi vào dàn chính nhé.

  • Tình Minh (Trần Khôn): Trước hết cần nói là đất diễn Trần Khôn không bị lép so với Khuất Sở Tiêu và Thẩm Nguyệt nên nói Tình Minh là nhân vật chính không sai. Bạn Joel hình như rất lâu rồi không xem tác phẩm nào của Trần Khôn nên diễn xuất các phim khác ra sao bạn không dám nhận xét, tuy nhiên, với TTL thì bạn cảm thấy Trần Khôn có chút… không tự nhiên cho lắm, nhất là cảnh mở đầu. Không nói tới diễn xuất, cách xây dựng nhân vật Tình Minh cũng khá… kỳ lạ: dường như anh ta chẳng quan tâm đến gì cả. Ngoại trừ Bách Ni còn được một chút quan tâm thì những Thị Thần theo anh ta vào sinh ra tử hay Thần Lạc, cô nhóc đeo bám anh ta, Tình Minh đều ‘sống chết mặc bay’. Khi chú chồn nuốt phải Lân Thạch, thay vì tìm cách giúp nó nôn ra hay gì đó thì Tình Minh thuận tay ném nó vào kho rồi nhốt lại để sau cùng nó hoá điên hết cứu được. Điều này khiến cho sự hy sinh của Tình Minh cuối phim được xây dựng có vẻ cảm động, bi tráng, cao cả lắm nhưng cuối cùng thành ra hời hợt vì cả phim hầu như anh ta có quan tâm đâu mà bi với chả sầu. À, mà anh ta bi sầu vì phải rời xa Bách Ni thôi chứ Thị Thần thì… Không phải tất cả đều là yêu quái sao, tại sao Tình Minh không mang hết theo về Yêu Vực mà để lại bên phe con người trong khi nhà đã đốt còn con người thì không mấy chào đón chúng? Phim nhấn mạnh thông điệp “Chủ nhân là mái ấm của yêu, để yêu có nơi về, không biến thành ác yêu” nhưng khi thể hiện thì… well, chủ nhân vừa cho các Thị Thần một suất ‘đứng đường’ rồi đấy.
  • Bách Ni (Châu Tấn): Giống như Trần Khôn, cũng rất lâu rồi bạn không xem phim gì có Châu Tấn đóng nên cũng khó nhận xét về diễn xuất. Về nhân vật thì như trên đã nói, Bách Ni bị vô dụng hoá, vốn rất ngầu, có thể tham gia đánh yêu nhưng được tặng suất ‘công chúa ngủ ven đường’ hết đoạn climax. Bên cạnh đó, screentime của Châu Tấn cũng không nhiều như những gì trailer và poster cố thể hiện.

Nghĩ lại mới thấy bạn Joel không quen thuộc với diễn xuất của ai trong dàn này cả.

  • Viên Bách Nhã (Khuất Sở Tiêu): Bạn muốn để Viên Bách Nhã ở cuối cơ vì “trùm cuối không làm ta thất vọng” nhưng xét thấy screentime của nhân vật này mà để cuối thì có chút không phải. Nhân vật Viên Bách Nhã chính là thể loại nhân vật hưởng trọn vẹn combo trẩu + IQ có vấn đề + lố bịch. Không rõ những phim khác Khuất Sở Tiêu thể hiện thế nào (bạn Joel cũng không có ý định tìm hiểu) nhưng ở TTL thì phải nói là đỉnh của lố, có lẽ vì kịch bản tạo ra nhân vật như thế. Chỉ riêng việc Viên Bách Nhã không biết phép thuật, võ công còn đánh không lại ba con chồn nhưng rất xông pha hăng hái ra chợ tìm Thần Lạc rồi… trói lại dắt đi như dắt inu (hoài nghi nhân sinh quan của biên kịch), cả hai cứ vậy ‘dung dăng dung dẻ’ đến Yêu Vực mà cóc cần chuẩn bị vật phòng thân là thấy một bầu trời IQ của nhân vật này rồi. Đã thế, khúc sau nhân vật này còn một pha xử lý đi thẳng vào lòng đất khi ngang nhiên giật lá bùa phong ấn của Tình Minh vì nghi Tình Minh cất đồ cướp giật được trong đó. Nói thật đi, do mẹ chú quên cho i-ốt vào canh phải không? Bên cạnh đó, bạn hết sức ngứa tai mỗi lần Viên Bách Nhã gọi Tình Minh là “quái thai”. Cái duyên đã ít còn rơi rớt, racist mà cứ nghĩ mình hề hước thôi.

Bách Nhã this, Bác Nhã that

(Đừng so sánh với Bác Nhã bên Tình Nhã Tập kẻo lại đau thương 🙃.)

  • Thần Lạc (Thẩm Nguyệt): Người thật có thể không cần bất cứ lý do nào để tồn tại, để sống nhưng nhân vật trong tác phẩm hư cấu thì cần. Với nhân vật Thần Lạc này thì bạn Joel suy nghĩ cả nửa ngày cũng chẳng rõ mục đích tồn tại của cô nàng trong phim là gì ngoài… gom cho đủ quota nhân vật game. Tính cách Kagura trong game thế nào bạn không rõ nhưng Thần Lạc trong phim chỉ tóm gọn trong một từ “nháo”: hết méo mồm trợn mắt làm trò với Viên Bách Nhã (sao mà được cả đôi thế này?!) để chọc cười (nhưng ai cười nổi ngoài may ra fan Thẩm Nguyệt) thì là ôm chân Tình Minh (nghĩa đen) gọi chủ nhân — xem phim hồi nào đến giờ mới thấy pha cringey 😬 như này, bạn không chơi game mà còn thấy phản cảm huống gì những game thủ gắn bó với game và nhân vật. Chẳng hiểu biên kịch và đạo diễn nghĩ gì trong đầu nữa, đưa cái này cho fandom Tây xem khéo lại ăn chửi sml vì sự sexist: Bách Ni thành damsel in distress còn Thần Lạc thì dở người.
  • Từ Mộc (Trần Vỹ Đình): Bạn Joel cảm thấy hơi tội cho Trần Vỹ Đình vì bạn nghe đồn anh chàng diễn cũng ổn áp lắm, có điều với vai Từ Mộc này anh chẳng phát huy được tẹo nào khả năng diễn xuất. Từ Mộc theo bạn thấy là một villain phẳng hơn cái mặt bàn nhà bạn: sức mạnh đến từ cục Lân Thạch, vậy mà pk với Tình Minh thì bị Tình Minh bật hào quang nhân vật chính cộng skill Super Saiyan đấm không trượt phát nào trong vòng vài nốt nhạc ngắn ngủi; tính cách gần như không có — mà cũng phải thôi, screentime có bao nhiêu đâu mà đòi phát triển tính cách; động cơ ‘chân phương’ hệt như các villain đời đầu của Dragon Balls: không cần khổ sở dằn vặt oan ức chỉ tay lên trời hận đời vô đối gì cả mà chỉ đơn giản là ta muốn mạnh lên, có vậy thôi. Có lẽ nào êkíp làm phim cảm thấy thể loại villain thống hận tình đời đen bạc liên tục quay vào ô mất lượt tạch gacha không lối thoát phức tạp quá, mệt mỏi quá nên muốn đưa đến cho khán giả một villain mà bạn chẳng cần tốn não viện 7-7-49 lý do để tẩy trắng thương cảm cũng như văn tế khi tên đó đến hạn ‘nhận cơm hộp ra về’.

Nếu hỏi bạn Joel tìm được điểm sáng gì trong TTL thì đó là ba em gái Tuyết Nữ, yêu quái hoa đào và em gì đó thổi bướm vào mặt kẻ địch rất xinh, còn lại thì… Bạn không mấy ấn tượng với kỹ xảo của phim vì đâu đó vẫn còn những cảnh khá giả trân, nhất là cảnh té vực của Tình Minh và nếu muốn xem những con vật dễ thương chạy qua chạy lại màn hình thì bạn đã xem Pets 1 & 2, cần gì tốn thời gian với bộ phim cố-gắng-làm-phim hybrid này.

Ngoài lề một chút, bạn được biết Ommyouji là fandom với những pha ship war tương đối dữ dội (có dạo lên cfs miết), thế nhưng phim lại đẩy hai couple khá gây tranh cãi, nhất là couple thứ hai Viên Bách Nhã x Thần Lạc. Không phải hai nhân vật trong game này là anh em sao? Còn nữa, Tửu Thôn và Tỳ Mộc (Shuten và Ibaraki) luôn đi bên nhau, vào phim thì Tửu bốc hơi còn Tỳ, nhầm Từ Mộc có chút hint với Tuyết Nữ. Shipper Tửu Tỳ/Tỳ Tửu các bạn có ổn không? Có vẻ đoàn làm phim kiên quyết “no homo” đến mức thà đẩy incest chứ không cho tình trai vào nhỉ?

Bên Tumblr hôm bữa có bạn gợi ý dùng biểu cảm bất mãn đầy tính meme của Bác Nhã (Đặng Luân) để đánh giá mức độ hài lòng hay không với một bộ phim. Với TTL, bạn xin dành cho bức hình này:

(9 là mức tối đa số ảnh app cho phép bạn nhét vào khung)

Như trên đã nói, xem TTL là một sự chịu đựng với bạn, vì vậy, bạn Joel không đề cử nó chút nào với những ai ghé blog đâu.

Nhân tiện, bạn cần xem lại Tình Nhã Tập để thanh lọc đầu óc đây.